"Phật môn chính pháp dạy ngươi nhìn chằm chằm bổn cung lâu như vậy, đến mắt cũng không thèm chớp lấy một cái ư?"
"Phật pháp vô biên, cốt ở chỗ tâm không vướng bận. Trong lòng nô tài vốn luôn ngưỡng mộ nương nương, trước kia vì có điều vướng bận nên chẳng dám nhìn nhiều."
"Nay tâm đã không còn vướng bận, tự nhiên phải ngắm nhìn thêm vài lần. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành nhường này của nương nương, nếu không ngắm thêm mấy bận, chẳng phải là phí phạm của trời sao?"
Tô hoàng hậu liếc nhìn Trần Hạo.




